The Toy Rabbit

A child is terrified of the dentist and cries in the waiting room; the dentist lets her hold a toy rabbit through the whole appointment.

Hôm nay mẹ dẫn con bé Linh đi gặp nha sĩ để kiểm tra răng. Linh mới năm tuổi, nhỏ lắm, mắt tròn và tóc dài. Con bé chưa bao giờ gặp nha sĩ, nên từ lúc nghe mẹ nói, con bé đã sợ lắm rồi.

Trên đường đi, Linh nắm chặt tay mẹ và hỏi: “Mẹ ơi, nha sĩ có đau không ạ?”

Mẹ cười và nói: “Không đau đâu con. Bác sĩ chỉ nhìn răng của con thôi.”

Nhưng Linh vẫn không tin. Con bé lo lắng vô cùng.

Khi hai mẹ con bước vào phòng chờ, Linh nhìn thấy mấy đứa trẻ khác đang ngồi chờ đợi. Có một bé trai đang khóc, và âm thanh ấy khiến Linh càng sợ hơn. Con bé bắt đầu run, mắt đỏ, rồi nước mắt chảy xuống.

“Con không muốn vào! Con sợ lắm!” Linh khóc to.

Mẹ ôm con bé vào lòng và nói nhỏ: “Mẹ ở bên cạnh con mà. Đừng sợ.”

Nhưng Linh vẫn khóc không ngừng. Mọi người trong phòng chờ đều quay sang nhìn con bé. Một số người lớn cười, một số thấy thương con bé.

Lúc ấy, cửa phòng mở ra. Một bác sĩ nữ bước ra. Bà ấy là nha sĩ, tên Hạnh. Bác sĩ Hạnh có nụ cười ấm áp và giọng nói rất nhẹ. Bà nhìn thấy Linh đang khóc, liền đi tới và ngồi xuống trước mặt con bé.

“Chào con. Con tên gì?” bác sĩ Hạnh hỏi.

Linh không trả lời, chỉ khóc.

Bác sĩ Hạnh cười, rồi bà lấy ra một con thỏ nhỏ. Con thỏ bằng vải, màu trắng, mềm và rất dễ thương. Bà đưa con thỏ cho Linh và nói: “Đây là bạn của bác. Con thỏ này tên là Bông. Bông cũng sợ nha sĩ lắm, nhưng Bông rất dũng cảm. Con giữ Bông cho bác nhé? Bông cần con ở bên cạnh.”

Linh ngừng khóc một chút, nhìn con thỏ. Con bé từ từ đưa tay ra và cầm lấy con thỏ. Linh ôm chặt Bông vào bụng.

“Con có thể giữ Bông trong lúc bác nhìn răng của con không?” bác sĩ Hạnh hỏi.

Linh nhìn mẹ, rồi nhìn con thỏ, rồi gật đầu.

Mẹ dẫn Linh vào trong phòng. Con bé vẫn ôm chặt con thỏ Bông. Khi bác sĩ Hạnh bảo Linh mở to miệng, con bé sợ, nhưng rồi nhìn xuống con thỏ trong tay. Linh cảm thấy ấm áp và an toàn hơn.

Bác sĩ Hạnh làm việc rất cẩn thận và nhanh chóng. Bà kiểm tra răng của Linh và nói: “Răng của con đẹp lắm! Con giỏi lắm!”

Linh cuối cùng cũng cười, lần đầu tiên từ sáng đến giờ.

Kiểm tra xong, bác sĩ Hạnh nói: “Con có muốn giữ Bông không?”

Linh mở to mắt, nhìn mẹ. Mẹ gật đầu.

“Cảm ơn bác ạ!” Linh nói, ôm chặt con thỏ.

Trên đường về nhà, Linh vui vẻ nói với mẹ: “Mẹ ơi, nha sĩ không đáng sợ đâu mẹ. Lần sau con sẽ đi cùng Bông!”

Mẹ cười và xoa đầu con bé. Từ hôm ấy, mỗi đêm Linh đều ôm con thỏ Bông ngủ, và con bé không bao giờ sợ nha sĩ nữa.