The Television

A husband and wife argue about spending money on a big television; they end up giving the money to a neighbor whose child needs medicine.

Buổi tối hôm ấy, Bình ngồi trước ti vi cũ, cằn nhằn:

— Cái ti vi này cũ quá rồi, hình ảnh không rõ lắm. Mình mua cái mới đi, em.

Vợ anh, Lan, đang rửa chén trong bếp, nghe thấy liền quay lại:

— Anh nói cái gì? Mua ti vi mới? Mình đâu có nhiều tiền như vậy.

Bình đứng dậy, giọng hào hứng:

— Anh đã tiết kiệm được mười triệu rồi. Anh muốn mua một cái ti vi lớn, màn hình đẹp, âm thanh hay. Anh muốn mua lắm.

Lan lắc đầu, có vẻ giận:

— Mười triệu đó là tiền tiết kiệm của cả hai mình. Anh không thể tự quyết định một mình được.

— Nhưng cái ti vi cũ hỏng rồi! — Bình nói to hơn.

— Nó vẫn xem được, chưa hỏng! — Lan cũng nói to.

Hai người cãi nhau một lúc lâu. Bình cho rằng gia đình cần một cái ti vi tốt. Lan cho rằng tiền đó nên giữ lại, phòng khi cần thiết. Không ai chịu nghe ai.

Đêm ấy, cả hai đi ngủ mà không nói chuyện với nhau. Bình nằm quay mặt vào tường, còn Lan nằm nhìn lên, buồn lắm.

Buổi sáng hôm sau, Lan ra ngoài mua đồ ăn. Đi ngang qua nhà hàng xóm, chị thấy chị Hạnh — người phụ nữ sống bên cạnh — đang ngồi trước cửa, mắt đỏ, nước mắt chảy dài.

— Chị Hạnh ơi, chị sao vậy? — Lan hỏi, lo lắng.

Chị Hạnh nhìn lên, giọng run:

— Con bé nhà chị bị bệnh nặng lắm. Bác sĩ bảo phải mua thuốc ngay, nhưng chị không có đủ tiền. Thuốc đó đắt quá, gần mười triệu.

Lan thấy đau lòng vô cùng. Con bé nhà chị Hạnh mới năm tuổi, dễ thương lắm, hay chạy sang nhà Lan chơi mỗi ngày.

Lan chạy về nhà, gọi Bình:

— Anh ơi, ra đây, nhanh!

Bình bước ra, mặt vẫn có vẻ giận từ đêm qua. Lan kể cho anh nghe chuyện con bé nhà chị Hạnh. Bình im lặng một lúc, rồi nhìn vợ.

— Em nghĩ mình nên… — Lan nói nhỏ.

Bình gật đầu, không cần nghe hết câu:

— Anh hiểu rồi. Mình đưa tiền cho chị Hạnh đi.

Cả hai cùng đi sang nhà hàng xóm. Bình đưa tiền cho chị Hạnh và nói:

— Chị cầm lấy, mua thuốc cho con bé ngay. Không cần lo chuyện trả tiền lại.

Chị Hạnh khóc, nắm tay cả hai:

— Cảm ơn anh chị nhiều lắm. Tôi không biết nói gì. Cảm ơn, cảm ơn…

Trên đường về nhà, Bình nắm tay vợ, cười:

— Cái ti vi cũ vẫn xem được mà, đúng không em?

Lan cười, mắt hơi ướt:

— Em vui vì anh quyết định như vậy.

Bình nhìn vợ rồi nói:

— Anh xin lỗi vì đã cãi nhau với em. Em đúng rồi — tiền đó nên giữ lại cho lúc cần thiết. Và hôm nay chính là lúc cần thiết nhất.

Tối hôm ấy, cả hai ngồi bên nhau trước cái ti vi cũ, xem phim và cười vui vẻ. Màn hình không đẹp lắm, nhưng trong lòng họ ấm áp vô cùng.