The Letter

A friendship between two boys is broken by a lie; after a week of silence, one writes the other a letter and they make up.

Tuấn và Minh là bạn bè từ nhỏ. Hai đứa ở cùng xóm, học cùng lớp, ngày nào cũng chơi với nhau. Tình bạn của chúng nó ai cũng biết.

Một hôm, Tuấn lấy cuốn sách của Minh về đọc. Đó là cuốn sách mà bố Minh tặng cho Minh nhân ngày sinh nhật. Minh quý cuốn sách ấy lắm.

Hai ngày sau, Minh hỏi:

— Tuấn ơi, cậu đọc xong cuốn sách chưa? Đưa lại cho tớ đi.

Tuấn đỏ mặt. Cậu đã làm rơi cuốn sách xuống hồ khi đi chơi. Cuốn sách hỏng hết rồi. Nhưng Tuấn sợ Minh giận, nên cậu nói dối:

— Tớ chưa mang theo. Mai tớ trả cậu.

Hết ngày này qua ngày khác, Tuấn vẫn nói vậy. Cậu cứ nói dối mãi. Minh bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn. Cậu hỏi các bạn trong lớp, thì có bạn bảo rằng đã nhìn thấy Tuấn làm rơi cuốn sách xuống hồ từ mấy ngày trước.

Minh giận lắm. Không phải vì cuốn sách, mà vì Tuấn đã nói dối mình. Cậu tìm Tuấn và nói:

— Tại sao cậu nói dối tớ? Tớ tưởng chúng mình là bạn thân. Bạn thân thì không nói dối nhau.

Tuấn xấu hổ, chẳng nói được gì. Minh quay lại rồi bỏ đi.

Từ hôm ấy, Minh không nói chuyện với Tuấn nữa. Ở lớp, hai đứa ngồi gần nhau mà như người lạ. Tuấn buồn lắm. Cậu nhớ những buổi chiều hai đứa cùng chơi bóng đá, cùng ăn bánh mì, cùng cười vui vẻ. Bây giờ tất cả chỉ còn là im lặng.

Một tuần trôi qua. Tuấn suy nghĩ rất nhiều. Cậu biết mình sai. Cậu muốn xin lỗi nhưng mỗi lần gặp Minh, cậu không dám nói. Cuối cùng, Tuấn quyết định viết một bức thư.

Cậu ngồi vào bàn, lấy bút mực ra và viết:

“Minh ơi, tớ xin lỗi. Tớ đã nói dối cậu, và đó là lỗi của tớ. Tớ sợ cậu giận vì cuốn sách, nhưng tớ không hiểu rằng nói dối còn làm cậu đau hơn. Tớ hứa từ nay sẽ không bao giờ nói dối cậu nữa. Tình bạn của chúng mình quan trọng với tớ lắm. Tớ mong cậu cho tớ một cơ hội.”

Sáng hôm sau, Tuấn đặt bức thư lên bàn của Minh trước khi vào lớp. Cậu lo lắng chờ đợi suốt buổi sáng.

Đến giờ ra chơi, Minh đi tới chỗ Tuấn. Mắt cậu hơi đỏ. Cậu đứng im một lúc rồi nói nhỏ:

— Tớ đọc thư của cậu rồi. Tớ vẫn buồn, nhưng tớ hiểu. Ai cũng có lúc sai. Quan trọng là cậu dám nhận lỗi.

Tuấn nhìn Minh, cảm thấy ấm áp trong lòng.

— Tớ sẽ mua cuốn sách mới trả cậu. Và tớ hứa, chúng mình sẽ luôn trung thực với nhau.

Minh cười rồi gật đầu. Hai đứa nhìn nhau, và Tuấn biết rằng tình bạn của chúng nó đã trở lại. Có lẽ còn mạnh mẽ hơn trước, bởi vì cả hai đã học được một bài học quan trọng: tình bạn cần sự thật, không cần lời nói dối.