The First Walk
A woman recovers from a long illness and takes her first walk to the market alone; everything looks new and beautiful.
Lan nằm trên giường đã hơn ba tháng rồi. Mỗi ngày, mẹ đều mang cơm vào phòng cho cô. Bác sĩ nói bệnh của cô nặng lắm, cần phải nghỉ thật nhiều. Những ngày ốm, Lan chỉ nhìn ra cửa sổ và mơ về ngày được đi ra ngoài.
Rồi một buổi sáng mùa xuân, Lan thấy mình khoẻ hơn nhiều. Cô ngồi dậy, bước xuống giường, cảm thấy đôi chân vẫn còn hơi yếu nhưng đã ổn. Ánh sáng buổi sáng chiếu qua cửa sổ, ấm áp vô cùng.
“Mẹ ơi, hôm nay con muốn đi mua đồ ăn một mình,” Lan nói.
Mẹ nhìn cô, lo lắng. “Con chắc chắn không? Con vẫn còn yếu mà.”
“Con khoẻ rồi, mẹ ạ. Con cần đi bộ một chút.”
Mẹ lấy chiếc áo khoác đưa cho cô rồi nói: “Con đi chậm thôi nhé. Mua vài quả cam với rau về cho mẹ nấu ăn.”
Lan mở cửa bước ra ngoài. Cô hít vào thật sâu. Không khí buổi sáng thơm mùi hoa. Bầu trời xanh, mây trắng trôi nhẹ, ánh sáng mặt trời chiếu xuống vàng ấm áp. Cô cảm thấy như đang nhìn thế giới này lần đầu tiên.
Con đường đến cửa hàng không xa lắm nhưng mỗi bước đều đặc biệt. Lan ngắm những cây xanh hai bên đường. Hoa đỏ, vàng, tím nở khắp nơi. Một con chim nhỏ ngồi trên cành hát. Tiếng chim ấy thật hay, nghe mà vui cả lòng.
Đến cửa hàng, Lan bất ngờ vì mọi thứ đẹp quá. Người mua đồ đông lắm, tiếng nói chuyện ồn ào mà ấm áp. Một bà bán hàng gọi cô:
“Cháu ơi, mua cam đi! Cam ngọt lắm!”
Lan cười, bước lại gần. Bà nhìn cô rồi hỏi: “Lâu rồi không thấy cháu nhỉ?”
“Dạ, cháu bị ốm mấy tháng rồi ạ. Hôm nay là lần đầu tiên cháu đi ra ngoài.”
“Ồ, vậy à! Trông cháu khoẻ rồi đấy. Bà tặng thêm cho cháu mấy quả cam nhé.”
Lan cảm ơn bà, lòng vui vẻ. Cô đi qua hàng rau, chọn rau tươi xanh. Cô mua thêm cà chua, cà rốt và một ít rau. Mùi rau vẫn vậy thôi mà sao hôm nay cô thấy thơm hơn bao giờ hết.
Trên đường về, Lan đi chậm, ngắm mọi thứ xung quanh. Nắng ấm áp trên mặt cô, gió nhẹ thổi qua tóc. Cô nhìn thấy những đứa trẻ chơi ngoài đường, tiếng cười của chúng vang cả con đường. Một ông lớn tuổi ngồi trước cửa nhà, cười chào cô. Cô chào lại.
Lan hiểu một điều đơn giản: cuộc sống thật đẹp. Trước khi ốm, cô đi mua đồ ăn mỗi ngày mà chẳng bao giờ để ý. Bây giờ, mọi thứ đều lung linh, đều có ý nghĩa.
Về đến nhà, mẹ đã đứng chờ ở cửa. Lan đưa túi rau và cam cho mẹ, cười thật tươi.
“Mẹ ơi, bên ngoài đẹp lắm.”
Mẹ ôm cô, mắt hơi ướt. “Con khoẻ rồi là mẹ vui rồi.”
Lan biết rằng từ hôm nay, cô sẽ không bao giờ quên cảm giác này — cảm giác biết ơn cuộc sống, biết ơn mỗi ngày được sống khoẻ bên cạnh những người mình yêu.