The Stranger Pays
Two friends argue over who should pay a restaurant bill; a stranger at the next table pays for both of them and leaves before they can thank him.
Buổi tối hôm ấy, Minh và Tuấn ngồi trong nhà hàng, trước mặt là những đĩa đồ ăn đã hết sạch. Hai người bạn vừa ăn xong một bữa tối thật ngon — có cá chiên, cơm chiên, tôm, và hai chai bia.
Minh lấy tờ hoá đơn từ tay nhân viên, nhìn rồi nói:
— Để tao trả. Hôm nay tao mời.
Tuấn đưa tay ra, nói:
— Không được. Lần trước mày đã trả rồi. Lần này tao trả.
— Mày nói gì vậy? Hôm nay tao mời nên để tao trả.
— Nhưng lần nào mày cũng trả. Tao cảm thấy không thoải mái. Đưa hoá đơn đây cho tao.
Minh giữ tờ hoá đơn, không chịu đưa. Tuấn cố kéo lấy. Hai người bạn bắt đầu cãi nhau, mỗi lần một to hơn.
— Tao nói rồi, tao trả! — Minh nói lớn.
— Mày bao giờ cũng vậy! Mày không cho tao trả thì tao giận đấy! — Tuấn nói lại.
Nhân viên đứng gần đó nhìn hai người, không biết làm sao. Mọi người trong nhà hàng đều quay lại nhìn.
Minh và Tuấn vẫn cãi nhau. Tuấn nói:
— Mày là bạn tao. Bạn bè thì phải chia sẻ chứ. Mày cứ trả mãi thì tao ngại lắm.
— Tao biết, nhưng hôm nay là sinh nhật mày. Tao muốn mời mày một bữa. Mày hiểu không?
Tuấn bất ngờ, im lặng một chút rồi nói nhỏ:
— Mày nhớ sinh nhật tao à?
— Nhớ chứ. Mày là bạn thân của tao mà.
Cả hai nhìn nhau, cười. Nhưng Tuấn vẫn không chịu:
— Cảm ơn mày. Nhưng chính vì vậy tao càng muốn tự trả tiền hôm nay.
Họ lại tiếp tục cãi nhau. Lúc ấy, nhân viên bước tới bàn, cười và nói:
— Thưa hai anh, hai anh không cần trả tiền nữa ạ.
Minh và Tuấn đều rất bất ngờ. Minh hỏi:
— Sao lại không cần trả?
Nhân viên chỉ về phía cái bàn bên cạnh, nơi trước đó có một người đàn ông ngồi một mình.
— Ông ấy đã trả tiền cho cả hai anh rồi ạ. Ông ấy nói rằng, nhìn thấy hai người bạn tốt như các anh, ông ấy rất vui. Ông ấy vừa đi rồi.
Minh đứng dậy, chạy ra cửa nhìn. Ngoài đường im lặng. Người đàn ông lạ ấy đã đi mất rồi.
Tuấn cũng ra đứng bên cạnh Minh. Cả hai im lặng nhìn con đường tối.
— Tao chẳng kịp nói cảm ơn ông ấy, — Tuấn nói nhỏ.
Minh cũng gật, cảm thấy ấm áp trong lòng.
— Có lẽ một ngày nào đó, tao với mày sẽ làm như vậy cho người khác. Đó là cách tốt nhất để cảm ơn ông ấy.
Tuấn cười, đứng gần bạn hơn:
— Mày nói đúng. Đi về thôi. À, cảm ơn mày đã nhớ sinh nhật tao nhé!
Cả hai cùng cười lớn rồi đi trong đêm. Bữa tối hôm ấy, họ không chỉ có một bữa ăn ngon. Họ còn hiểu thêm một điều đẹp về lòng tốt của con người.