The Returning Soldier

A soldier returns home after a long time away and finds his old neighborhood changed; his young niece shows him everything new.

Dũng bước xuống xe buýt, nhìn con đường cũ. Năm năm rồi, kể từ ngày anh rời xóm nhỏ này để đi làm việc ở xa. Bây giờ anh trở lại, mọi thứ đã thay đổi quá nhiều.

Trước khi anh đi, con đường này toàn bùn và gạch. Bây giờ đường rộng rãi, sạch, hai bên có hàng cây xanh. Những toà nhà cao tầng mọc lên khắp nơi, thay cho những căn nhà nhỏ ngày ấy. Dũng cảm thấy vừa vui vừa buồn. Anh nhớ xóm cũ lắm.

“Chú Dũng! Chú Dũng!”

Một con bé chạy ra từ cổng nhà, mắt sáng lên, nụ cười tươi. Đó là Linh, cháu gái của anh. Năm năm trước, con bé mới bốn tuổi. Bây giờ nó đã lớn, cao hơn nhiều, mặc áo trắng rất đẹp.

“À, con bé lớn quá rồi!” Dũng cười, ôm cháu vào lòng.

“Chú đi lâu lắm! Cháu nhớ chú!” Linh nói, rồi nắm tay anh kéo đi. “Chú ơi, xóm mình thay đổi nhiều lắm. Để cháu dẫn chú đi xem nhé!”

Linh kéo Dũng đi dọc con đường. Con bé chỉ vào một toà nhà lớn và nói: “Đây là trường học mới của cháu. Trường đẹp lắm chú ạ. Có sân rộng để chơi bóng đá nữa.”

Hai chú cháu đi tiếp. Linh chỉ vào một cửa hàng bán cà phê ở góc đường. “Chỗ này trước là nhà bà Hạnh bán bánh mì, chú nhớ không? Bây giờ bà ấy đã bán nhà rồi.”

Dũng gật đầu, im lặng. Anh nhớ mỗi buổi sáng, anh hay mua bánh mì của bà Hạnh trước khi đi làm.

“Còn đây là công viên mới!” Linh hào hứng kéo anh vào một khu rộng có nhiều hoa và cây xanh. Trẻ em chạy chơi khắp nơi. Người lớn tuổi ngồi trên ghế đọc báo. “Mỗi buổi sáng, bà nội dẫn cháu ra đây đi bộ.”

Dũng nhìn xung quanh, cảm thấy ấm áp. Dù mọi thứ đã thay đổi, nhưng người dân vẫn vui vẻ, vẫn thân thiết với nhau.

“Chú có buồn không?” Linh nhìn anh và hỏi.

Dũng lắc đầu, cười nhẹ. “Không buồn đâu. Chú chỉ nhớ ngày ấy thôi. Nhưng chú vui vì xóm mình bây giờ đẹp hơn, cuộc sống tốt hơn.”

Linh cười tươi. “Chú ở nhà lâu nhé, đừng đi nữa!”

Dũng nắm tay cháu, hai chú cháu cùng đi về nhà. Ánh sáng buổi chiều chiếu lên con đường mới. Phía trước, mẹ anh đứng chờ sẵn ở cửa. Vừa nhìn thấy anh, bà chạy ra ôm con trai, mắt đỏ, nước mắt chảy.

“Con về rồi, mẹ ơi,” Dũng nói nhỏ.

Bữa tối hôm ấy, cả gia đình ngồi xung quanh bàn ăn cơm. Tiếng cười vang khắp căn nhà nhỏ. Dũng nhìn mọi người, cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Dù xóm cũ đã thay đổi, nhưng tình yêu của gia đình thì mãi mãi không bao giờ đổi.