One Chapter a Night

A sick boy in hospital cannot sleep; a nurse visits every night and tells him one chapter of a story until he is well enough to go home.

Minh năm nay mười tuổi. Cậu bị ốm nặng và phải nằm trong bệnh viện đã hai tuần rồi. Bố mẹ cậu đến thăm mỗi ngày, nhưng tối đến Minh lại chỉ có một mình.

Đêm nào cũng vậy, Minh không thể ngủ được. Cậu nằm trên giường, nhìn ra cửa sổ, nhìn mặt trăng và cảm thấy buồn. Không gian bệnh viện im lặng, chỉ có ánh sáng từ đèn bên ngoài chiếu vào phòng.

Một đêm, có một y tá tên Lan bước vào phòng. Chị ấy thấy Minh vẫn mở mắt, liền hỏi:

— Em chưa ngủ à?

Minh lắc đầu:

— Em không ngủ được, chị ạ. Em sợ.

Chị Lan kéo ghế ngồi bên cạnh giường, mỉm cười ấm áp rồi nói:

— Vậy chị kể cho em nghe một câu chuyện nhé. Mỗi đêm một phần, cho đến khi em khoẻ rồi về nhà. Được không?

Minh gật đầu, mắt sáng lên.

Đêm đầu tiên, chị Lan kể về một chàng trai tên Dũng sống trong một căn nhà nhỏ bên cạnh con sông. Dũng mơ được đi khám phá thế giới. Cậu ấy dũng cảm lắm, không bao giờ bỏ cuộc. Giọng chị Lan ấm áp và nhẹ. Minh nghe một lúc rồi từ từ ngủ.

Đêm thứ hai, chị Lan kể tiếp. Dũng bắt đầu chuyến đi của mình. Cậu ấy đi qua một khu rừng rộng, gặp một con hổ nguy hiểm. Nhưng Dũng không sợ. Cậu ấy bình tĩnh đứng yên, và cuối cùng con hổ bỏ đi. Minh cười, rồi lại ngủ ngon.

Mỗi đêm sau đó, chị Lan đều đến. Đêm thứ ba, Dũng leo lên một đỉnh núi cao và nhìn thấy cầu vồng. Đêm thứ tư, Dũng giúp đỡ một ông già nghèo và được ông ấy tặng một cuốn sách chứa phép thuật. Đêm thứ năm, Dũng dùng phép thuật để cứu một con chim nhỏ bị đau.

Minh mong chờ mỗi đêm đến như mong gặp một người bạn. Câu chuyện của chị Lan giúp cậu quên đi cảm giác đau đớn và buồn. Cậu bắt đầu ăn nhiều hơn, ngủ ngon hơn, và dần dần khoẻ lại.

Đến đêm thứ bảy, bác sĩ nói với bố mẹ Minh:

— Con trai của anh chị đã khoẻ rồi. Ngày mai có thể về nhà.

Đêm cuối cùng trong bệnh viện, chị Lan đến kể phần cuối. Dũng trở về nhà sau chuyến đi dài. Cậu ấy hiểu rằng nơi hạnh phúc nhất chính là ở bên cạnh gia đình.

Minh nghe xong, nước mắt chảy trên mặt. Cậu nói nhỏ:

— Cảm ơn chị. Chị là người bạn tốt nhất của em.

Chị Lan nắm bàn tay cậu và mỉm cười:

— Em dũng cảm lắm, giống như Dũng trong câu chuyện vậy. Mau khoẻ nhé!

Buổi sáng hôm sau, Minh rời bệnh viện cùng bố mẹ. Cậu bước ra ngoài, nhìn lên bầu trời xanh, hít một hơi thật sâu. Ánh sáng bình minh ấm áp chiếu lên mặt cậu. Minh cười vui vẻ. Cậu biết rằng mình sẽ không bao giờ quên những đêm đó, và không bao giờ quên chị Lan — người y tá đã kể cho cậu nghe một câu chuyện đẹp mà cậu sẽ nhớ mãi.