Lost by the Lake
Two children follow a path into the forest near a lake, get turned around, and find their way out by following the sound of water back to the river.
Một buổi sáng mùa hè, hai đứa trẻ tên Minh và Lan nói với nhau: “Mình đi chơi gần hồ đi!” Hồ nằm bên cạnh một khu rừng lớn, nước hồ trong xanh, mát lạnh. Bố mẹ bảo hai đứa không được đi xa, nhưng Minh và Lan vốn tò mò lắm.
“Lan ơi, nhìn kìa! Có một con đường nhỏ đi vào rừng,” Minh chỉ tay về phía trước.
Lan nhìn theo, cảm thấy hào hứng. “Mình đi thử một chút đi. Chắc không xa đâu.”
Hai đứa bước vào rừng theo con đường nhỏ. Những cây hai bên rất cao, ánh sáng mặt trời chỉ chiếu qua từng kẽ lá. Chim hát vang trên cành. Lan thấy một con chim nhỏ màu vàng rất đẹp, liền chạy theo nó. Minh cũng chạy theo Lan.
Cứ như vậy, hai đứa đi vào sâu trong rừng mà không để ý. Khi con chim nhỏ bay mất, Minh và Lan dừng lại, nhìn xung quanh. Cả hai không nhận ra đây là đâu.
“Minh ơi, mình đang ở đâu vậy?” Lan hỏi, giọng lo lắng.
Minh nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy con đường nào quen. Cây nào cũng giống cây nào. Hai đứa đã bị lạc.
“Đừng sợ,” Minh nói, cố gắng bình tĩnh. “Mình sẽ tìm đường ra.”
Hai đứa đi về bên trái, rồi quay lại, rồi đi thẳng, nhưng vẫn không tìm thấy đường ra. Trời bắt đầu tối dần. Lan sắp khóc. Minh cũng sợ nhưng cậu nhớ lại bài học bố từng dạy: “Nếu con bị lạc trong rừng, hãy nghe cho kĩ. Tìm âm thanh của nước. Nước sẽ dẫn con ra ngoài.”
“Lan, im lặng một chút đi. Cậu có nghe thấy gì không?” Minh nói nhỏ.
Cả hai im lặng. Gió thổi nhẹ qua rừng. Rồi Lan nghe thấy một âm thanh quen — tiếng nước chảy.
“Minh! Nước! Nghe thấy không?” Lan nói, mắt sáng lên.
“Nghe thấy rồi! Đi theo hướng ấy!” Minh kéo tay Lan.
Hai đứa bước nhanh về phía có tiếng nước. Tiếng nước càng lúc càng rõ. Cuối cùng, qua những cây lớn, hai đứa nhìn thấy một con sông nhỏ. Nước chảy trên những hòn đá, lung linh dưới ánh sáng cuối ngày.
“Con sông này chảy ra hồ! Mình chỉ cần đi dọc theo bờ sông,” Minh nói, vui vẻ.
Hai đứa đi dọc theo con sông. Không lâu sau, rừng bắt đầu thưa dần. Rồi hai đứa nhìn thấy mặt hồ quen. Bố mẹ đang đứng bên bờ hồ, lo lắng tìm hai đứa.
“Bố! Mẹ!” Lan chạy tới, ôm mẹ.
“Các con đi đâu vậy? Bố mẹ lo lắm!” mẹ nói.
“Con xin lỗi. Bọn con đi vào rừng rồi bị lạc. Nhưng Minh nhớ bài học của bố — nghe tiếng nước để tìm đường ra,” Lan kể.
Bố nhìn Minh, mỉm cười. “Giỏi lắm con. Nhưng lần sau, đừng đi xa như vậy nữa nhé.”
Minh gật đầu. Cậu hiểu rằng thiên nhiên vừa đẹp vừa nguy hiểm. Từ hôm ấy, mỗi lần đi chơi, hai đứa luôn cẩn thận hơn và không bao giờ quên lời bố mẹ dạy.