Letters Across the City
A child moves to a new city and sends letters to her best friend every week; the friendship grows stronger across the distance.
Linh ngồi bên cửa sổ, nhìn ra thành phố mới. Mọi thứ ở đây đều lạ — những con đường rộng, những nhà cao tầng, và toàn những người lạ. Em nhớ Lan vô cùng.
Trước khi chia tay, Lan nắm tay Linh và nói: “Mình hứa sẽ viết thư cho bạn mỗi tuần nhé!”
Linh gật đầu, nước mắt chảy trên má.
Tuần đầu tiên ở thành phố mới, Linh cảm thấy buồn lắm. Em không có bạn bè, không có ai để nói chuyện. Buổi sáng đi học, em ngồi một mình trong lớp. Các bạn nhìn em nhưng chẳng ai chào.
Tối đó, Linh lấy bút mực và giấy, bắt đầu viết thư cho Lan.
“Lan ơi, mình nhớ bạn nhiều lắm. Thành phố này to và đông nhưng mình cảm thấy buồn vô cùng. Mình mong bạn ở đây với mình.”
Em gửi thư đi và chờ đợi.
Một tuần sau, Linh nhận được thư của Lan. Em vui vẻ mở thư ra đọc.
“Linh à, mình cũng nhớ bạn! Ở đây vẫn vậy, nhưng thiếu bạn thì buồn lắm. Bạn hãy cố gắng làm quen với các bạn mới nhé. Mình tin bạn sẽ có bạn bè thôi.”
Đọc xong thư, Linh cười. Em cảm thấy ấm áp trong lòng, như Lan đang ở ngay bên cạnh.
Từ đó, mỗi tuần Linh đều viết thư cho Lan. Em kể về trường học mới, về cô giáo, về những món ăn lạ mà em được ăn. Lan cũng viết thư kể về mọi chuyện ở nhà — về con mèo mới, về mùa hè, về những buổi chiều hai đứa từng chơi cùng nhau.
Dần dần, Linh bắt đầu quen với cuộc sống mới. Em làm quen được với một bạn gái tên Thảo, rất dễ thương và vui vẻ. Linh viết thư kể cho Lan nghe về Thảo. Lan trả lời: “Mình vui vì bạn có bạn mới. Nhưng bạn vẫn là bạn thân nhất của mình!”
Mùa thu đến, Linh gửi cho Lan một chiếc lá vàng trong thư. Lan gửi lại cho Linh một bức ảnh chụp cầu vồng sau mưa to. Mỗi bức thư đều mang theo tình bạn ấm áp, giúp hai đứa vượt qua khoảng cách xa.
Cuối năm, bố mẹ Linh cho em về thăm nhà. Linh chạy nhanh đến nhà Lan. Hai đứa nhìn thấy nhau, cười rồi khóc, rồi lại cười.
“Mình đọc tất cả thư của bạn, mỗi lần đọc đều vui!” Lan nói.
Linh ôm bạn và nói nhỏ: “Nhờ những bức thư mà mình không bao giờ cảm thấy một mình. Cảm ơn bạn.”
Hai đứa ngồi bên nhau, đọc lại từng bức thư cũ và cười vui vẻ. Linh hiểu rằng khoảng cách không thể làm tình bạn yếu đi. Thật sự, mỗi bức thư đã giúp hai đứa hiểu nhau hơn, thương nhau hơn.
Ngày mai Linh sẽ trở lại thành phố mới, nhưng em không còn sợ nữa. Bởi vì em biết, mỗi tuần sẽ lại có một bức thư của Lan đang chờ em.