The Hidden Shoes
A man ignores a painful tooth for weeks until his wife hides his shoes so he cannot leave the house without going to the doctor first.
Anh Bình là một người đàn ông bình thường, sống với vợ là chị Lan trong một căn hộ nhỏ ở thành phố. Anh làm việc ở một công ti gần nhà, mỗi ngày đi bộ đến chỗ làm.
Một hôm, anh Bình đang ăn cơm thì bất ngờ bị đau răng. Anh nhăn mặt, bỏ bát cơm xuống bàn.
Chị Lan nhìn chồng, lo lắng:
— Anh sao vậy? Đau răng hả? Anh nên đi gặp nha sĩ đi. Đau răng mà không điều trị thì sẽ nặng hơn đấy.
— Thôi, anh bận lắm. Chắc mai sẽ hết. Để hôm khác.
Một tuần trôi qua. Anh càng ngày càng đau. Mỗi lần ăn, anh chỉ dám nhai thật nhẹ vì sợ đau răng. Buổi tối, anh không ngủ được, cứ nằm trên giường mà than đau. Nhưng mỗi lần chị Lan bảo anh đi gặp nha sĩ, anh đều lắc đầu.
— Anh sợ à? — chị Lan hỏi.
— Anh không sợ! Anh chỉ chưa có thời gian thôi.
Chị Lan biết chồng nói dối. Anh ấy sợ nha sĩ từ lúc còn bé. Chị thấy anh gầy đi nhiều vì không ăn được. Chị lo lắng vô cùng nhưng chẳng biết làm sao.
Rồi đến tuần thứ ba, một buổi sáng, anh Bình dậy sớm, chuẩn bị đi làm. Anh mặc quần áo, rửa mặt xong, rồi đi tìm giày. Anh tìm khắp nhà mà không thấy. Anh mở tủ, nhìn dưới giường, tìm gần cửa — không thấy đôi giày của mình đâu cả.
— Lan ơi, giày của anh đâu rồi? — anh gọi vợ.
Chị Lan ngồi ở bàn, uống trà, bình tĩnh nói:
— Em giấu rồi.
— Giấu? Tại sao?
— Anh muốn lấy giày thì phải đi gặp nha sĩ trước. Em đã hẹn cho anh rồi, chín giờ sáng nay.
Anh Bình đỏ mặt, giận dữ:
— Em không thể làm thế này được! Anh phải đi làm!
— Không có giày thì anh đi làm sao được! — Chị Lan cười. — Anh ơi, em làm vì em thương anh. Em nhìn anh đau mỗi ngày mà không chịu được nữa.
Anh Bình im lặng. Anh nhìn vợ, thấy mắt chị có vẻ buồn. Anh hiểu rằng chị lo cho mình thật sự.
Cuối cùng, anh thở ra rồi nói:
— Được rồi. Anh đi.
Chị Lan vui vẻ đứng dậy, lấy giày từ trong tủ lạnh ra đưa cho chồng. Anh Bình nhìn thấy mà không thể không cười:
— Em giấu giày trong tủ lạnh ạ?
— Cho chắc chắn! — chị cười.
Hai anh chị cùng đi đến gặp nha sĩ. Nha sĩ kiểm tra và điều trị cho anh Bình. Anh cảm thấy nhẹ hơn nhiều.
Trên đường về nhà, anh nắm tay vợ, nói nhỏ:
— Cảm ơn em. Anh xin lỗi vì đã không nghe lời em sớm hơn.
Chị Lan cười, trả lời:
— Lần sau đau thì đi gặp nha sĩ ngay nhé, đừng để em phải giấu giày nữa!
Anh Bình gật đầu, cười vui vẻ. Từ hôm đó, mỗi lần cảm thấy không ổn, anh đều đi gặp nha sĩ ngay — vì anh sợ vợ giấu giày hơn là sợ nha sĩ.