Following the Kite

A boy chases his kite into an unfamiliar neighborhood and must ask a series of strangers for directions; each one walks him one street closer to home.

Hùng là một thằng bé mười tuổi, rất thích chơi diều. Mỗi buổi chiều, cậu thường chạy ra sân gần nhà để thả diều lên bầu trời.

Một hôm, gió thổi rất mạnh. Cánh diều của Hùng bay cao, bay xa. Bất ngờ, sợi dây đứt, và cánh diều bay đi mất. Hùng chạy theo cánh diều, chạy mãi, chạy qua con sông nhỏ, qua mấy con đường lạ. Cuối cùng, cậu nhìn thấy cánh diều rơi xuống một cái cây bên đường.

Hùng leo lên cây, lấy cánh diều xuống. Cậu vui lắm. Nhưng khi nhìn xung quanh, cậu không biết mình đang ở đâu. Đây là một xóm lạ, những con đường cậu chưa bao giờ thấy. Cậu cảm thấy lo lắng.

Hùng nhìn thấy một bà đang ngồi trước cửa nhà. Cậu chạy tới và hỏi:

— Bà ơi, cháu bị lạc. Cháu muốn về nhà, nhà cháu ở gần trường học. Bà chỉ đường cho cháu với ạ.

Bà cười ấm áp:

— À, cháu đi thẳng con đường này. Bà đi với cháu một đoạn nhé.

Bà dẫn Hùng đi qua một con đường rồi dừng lại:

— Bà già rồi, không đi xa được. Cháu hỏi người khác nhé.

Hùng cảm ơn bà rồi đi tiếp. Cậu gặp một anh thanh niên đang đứng bên cạnh xe máy. Cậu lại hỏi:

— Anh ơi, em muốn về nhà, nhà em ở gần trường học. Anh có biết đường không ạ?

Anh ấy gật đầu:

— Biết chứ. Đi theo anh.

Anh dẫn Hùng đi thêm một con đường nữa rồi nói:

— Anh phải quay lại. Em đi thẳng, rồi hỏi tiếp nhé.

Hùng tiếp tục đi. Lần này, cậu gặp một chị đang bán hàng ở một cửa hàng nhỏ. Cậu lịch sự hỏi:

— Chị ơi, chị chỉ đường về trường học cho em với ạ.

Chị ấy nhìn Hùng, thấy cậu bé ôm cánh diều, mặt đỏ vì chạy nhiều. Chị cười:

— Trường học hả? Gần đây thôi. Đi cùng chị.

Chị dẫn cậu đi thêm một con đường. Rồi chị chỉ tay về phía trước:

— Em nhìn thấy không? Trường học ở ngay kia kìa.

Hùng nhìn theo, vui vẻ khi nhận ra trường học của mình. Từ đây, cậu biết đường về nhà rồi. Cậu cảm ơn chị rồi chạy nhanh về nhà.

Mẹ đang đứng ở cổng, lo lắng chờ cậu. Thấy Hùng chạy về, mẹ ôm cậu:

— Con đi đâu mà lâu vậy? Mẹ lo quá!

Hùng kể cho mẹ nghe câu chuyện. Mẹ nghe xong, nói:

— Con thấy không, mọi người tốt lắm. Nhưng lần sau con cẩn thận hơn nhé, đừng chạy xa như vậy nữa.

Hùng gật đầu. Cậu nhìn cánh diều trong tay và cười. Hôm nay cậu học được một bài học: dù bị lạc, chỉ cần bình tĩnh và hỏi đường, thì mình sẽ tìm thấy đường về nhà.